Dành cả thanh xuân để "cày" song song hai trường VinUni và Ngoại thương, Thu Phương - cô gái Gen Z với khát vọng cháy bỏng đã không ngừng cố gắng để chạm tới Đại học Harvard danh giá. Nhưng đằng sau bảng thành tích xịn xò ấy là cả một hành trình "gập ghềnh" với những khoảnh khắc lost hướng, những ngày tưởng như muốn give up nhưng rồi cô đã tìm lại được ánh sáng từ chính bản thân mình
Khi cảm giác "một mình" ập đến thì phải làm sao?
Từng là sinh viên "xịn sò" với học bổng 100% từ VinUni, Thu Phương bước vào đại học với rất nhiều kỳ vọng - từ mọi người xung quanh lẫn chính bản thân. Cô học song song hai chương trình tại VinUni và Đại học Ngoại thương, lịch học dày đặc nhưng thực ra việc học chưa bao giờ là vấn đề khó với cô cả. Điều làm Phương mệt mỏi hơn cả lại là cảm giác trống rỗng và mất phương hướng kéo dài gần hai năm, khi động lực học tập dần "bốc hơi", cảm giác mình "vẫn đang cố gắng" nhưng lại không rõ để làm gì nữa
Phương kể lại, trong giai đoạn đặc biệt "chênh vênh" đó, cô quyết định gửi email tâm sự với một giảng viên - chính là người từng đề cử cô cho học bổng 100% năm nào. Và từ reply của thầy, một câu nói đã trở thành bước ngoặt: "Nếu em cứ tiếp tục sa sút như thế, thì mọi tiềm năng từng có sẽ dần bị đánh mất".
Với Phương, đó không phải là lời "diss" mà là một lời "wake up call" thực sự. Từ khoảnh khắc đó, cô bắt đầu hành trình comeback, từng bước tìm lại động lực, reconnect với giá trị bản thân, và "đánh thức" lại khao khát học tập từ bên trong. Hành trình ấy không dài nhưng đủ vững để dẫn cô đến một milestone rực rỡ khác: trúng tuyển chương trình Global Health Delivery - Harvard Medical School của Đại học Harvard!
Tin vào chính mình - skill quan trọng nhất đời
"Mình từng rất mông lung." Đó là lời confession chân thành nhất của Thu Phương - cô gái đã trải qua những tháng ngày bối rối giữa ngã ba đường, giữa kỳ vọng, áp lực và cả những nghi ngờ từ bên ngoài lẫn sâu thẳm trong tâm hồn.
Không phải ai cũng giữ vững được lòng tin khi đứng giữa nhiều tiếng nói - từ xã hội, gia đình, bạn bè, cho đến những suy nghĩ nội tâm lúc tự tin lúc lại doubt bản thân. Nhưng điều làm Phương "khác biệt hoàn toàn" là việc cô không "đi theo trend", cũng không gồng mình chống lại mọi hoài nghi, mà quay về nói chuyện thật với chính mình. "Mình không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi suy nghĩ của người khác. Mỗi khi hoang mang, mình sẽ tự nói chuyện với bản thân thành thật và lý trí. Rồi dần dần, mình sẽ tìm được một lý do đủ hợp lý, đủ thực tế để tiếp tục", Phương share
Cách Phương đặt niềm tin vào bản thân không hề "mù quáng" nhé! Đó là loại niềm tin đến từ việc lắng nghe, cân nhắc kỹ, rồi chọn lựa có ý thức, chứ không phải "làm liều" theo cảm tính. Trong những lúc "mông lung" nhất, thay vì né tránh hay gượng ép bản thân phải "ổn", Phương chọn cách pause lại để hỏi mình: Mình đang ở đâu? Mình còn muốn gì? Và điều gì thực sự khiến mình cảm thấy đúng?
Chính sự bình tĩnh đó đã trở thành "la bàn" để cô kiên định với con đường mình chọn giữa rất nhiều lối rẽ, giữa những ánh mắt kỳ vọng và cả những nghi ngại lặng lẽ. Bởi đôi khi, thứ cần nhất để không bị "lạc trôi" không phải là một tiếng nói to từ bên ngoài, mà là một cuộc tâm sự đủ chân thành từ bên trong
Plot twist: Không đỗ Harvard thì hành trình vẫn beautiful!
Nếu không đỗ Harvard, tất cả có còn ý nghĩa? Đó là câu hỏi không ít người từng nghĩ đến khi đối mặt với những nỗ lực "khủng" và một giấc mơ còn "khủng" hơn. Nhưng với Thu Phương, cô gái trẻ từng học song bằng tại VinUni và Đại học Ngoại thương, lại có một câu trả lời rất khác và rất rõ ràng: "Harvard chưa bao giờ là đích đến của mình"
Phương không lớn lên với khát vọng được "flex" tên trường danh giá, cũng chưa từng dành cả tuổi trẻ để theo đuổi một "American Dream". Mãi đến cuối năm ba đại học, khi bắt đầu research sâu hơn về du học, về chương trình Global Health Delivery của Harvard Medical School, cô mới thực sự thấy mình muốn thử sức. Nhưng quan trọng hơn cả, Phương không xem việc đỗ hay không đỗ như một "bản án" cho giá trị bản thân. Với cô, Harvard không phải là "ending vinh quang" mà chỉ là một công cụ, một cánh cửa, một phương tiện để đi tiếp hành trình lớn hơn thôi!
"Ngay cả nếu không đỗ, hành trình này vẫn đẹp", cô nàng chia sẻ. Theo Phương, cái đẹp không nằm ở tấm thư mời xịn xò, mà nằm trong quá trình cô tự đặt câu hỏi cho chính mình, tự học cách lắng nghe và làm rõ những điều mình muốn. Quá trình chuẩn bị hồ sơ, viết essay, "đào sâu" lại chính bản thân... tất cả những điều đó đã giúp Phương trưởng thành hơn, hiểu rõ mình hơn và chính điều đó mới là giá trị thật sự
Có những giấc mơ không cần phải thành hiện thực mới xứng đáng nhé! Bởi đôi khi, điều quý giá nhất không nằm ở nơi bạn đến, mà ở cách bạn đã đi qua hành trình ấy với bao nhiêu chân thành và nỗ lực
Nguồn: svvn.tienphong.vn