Bảy ngày lênh đênh trên biển đi thăm Trường Sa được coi là kỷ niệm đỉnh nhất trong đời sinh viên của Nguyễn Trần Thảo Nhi (trường ĐH Ngoại ngữ, ĐH Đà Nẵng) đó các bạn ơi!
Thảo Nhi là Ủy viên Ban chấp hành Hội Sinh viên TP. Đà Nẵng - Ủy viên Ban Thư ký Hội Sinh viên trường ĐH Ngoại ngữ (ĐH Đà Nẵng). Cô gái 20 tuổi này là một trong gần 200 đại biểu cán bộ Hội Sinh viên Việt Nam, sinh viên ưu tú được chọn đi thăm quân dân quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1/2, diễn ra từ ngày 28/5 đến 3/6 vừa qua.
Chuyến đi đặc biệt kéo dài cả tuần này được Thảo Nhi coi là lucky vô cùng luôn nha! Ban đầu, nữ sinh Đà Nẵng chưa nhận ra sự may mắn đó khi tiếng còi tàu xuất phát vang lên. Bởi với Thảo Nhi, Trường Sa luôn thật gần trong trái tim rồi. Nhưng mà sau hai ngày dài lênh đênh trên con tàu KN-290, ở một nơi mà cứ mở mắt ra là chỉ thấy màu xanh all around: xanh của trời, của biển, của tâm hồn những người trẻ đang hừng hực một tình yêu biển đảo, lòng Thảo Nhi mới rung lên những cảm xúc lạ lẫm nhưng cũng thân quen diệu kỳ
Nữ sinh viên trường ĐH Ngoại ngữ (ĐH Đà Nẵng) theo đoàn đến đảo Song Tử Tây đầu tiên. Chẳng thể lên đảo vì sóng lớn quá trời, Thảo Nhi hụt hẫng vì mong chờ được đặt chân lên đất liền giữa biển trời Tổ quốc lắm rồi. Xúc động quá mức, nữ sinh 20 tuổi cùng các bạn khóc nấc như những đứa trẻ, vừa hát vừa chào tạm biệt các anh chiến sĩ "Gần ngay trước mắt thôi nhưng lại chẳng thể chạm đến. Chúng mình đã rời Song Tử Tây với biết bao tiếc nuối", Thảo Nhi chia sẻ.
Một ngày sau, nhờ cố gắng hết mình của thủy thủ đoàn cùng bao chờ mong của các đại biểu, đoàn "Sinh viên với biển, đảo Tổ quốc 2023" đến đảo Sinh Tồn trong thời tiết nắng đẹp cực chill. Thảo Nhi được gặp các anh chiến sĩ, các cô chú anh chị và cả các em nhỏ đang sinh sống trên đảo. Mọi người cùng ca hát, nhảy múa bên nhau như những người bạn thân thiết từ lâu lắm rồi vậy Nhìn những nụ cười vui tươi trên gương mặt các anh lính đảo, cô nữ sinh lần đầu đến thăm Trường Sa khâm phục từ tận đáy lòng. "Con người ta phải mạnh mẽ và kiên cường biết bao khi vẫn có thể nở nụ cười trong một hoàn cảnh sống thiếu thốn và khắc nghiệt như vậy", Thảo Nhi thầm nghĩ.
Những cảm xúc ấy vẫn nguyên vẹn, thậm chí còn trào dâng mạnh mẽ hơn khi Thảo Nhi đến đảo Đá Tây A và đảo Trường Sa lớn vào ngày hôm sau. Vẫn những bộ quân phục Hải quân ấy, vẫn những chiếc áo cờ đỏ sao vàng ấy, vẫn những nụ cười tươi hơn cả nắng đảo ấy, vẫn chỉ thế thôi mà lòng cô cứ vấn vương mãi không thôi… Thảo Nhi nhận ra, nếu không tham gia chuyến hải trình lần này, chắc có lẽ cả một đời dài đằng đẵng, cô chẳng thể nào được trải qua những khoảnh khắc tuyệt vời đến thế!
Trong một tuần ngắn ngủi ấy, nữ sinh 20 tuổi chẳng thể nhớ nổi cô đã khóc bao nhiêu lần rồi, khi gặp gỡ, khi chia tay, khi nhung nhớ, và cả khi nghe được tiếng nói của đồng bào qua chiếc bộ đàm. Khi đến Nhà giàn DK1, dù không thể lên được, cũng chẳng thể nhìn rõ hình ảnh các chiến sĩ đang vẫy chào từ nhà giàn, Thảo Nhi vẫn cảm nhận rõ một điều duy nhất, đó là tình đồng bào, tình yêu quê hương đất nước ngập tràn
"Đây là khoảng thời gian mà mình được trải nghiệm nhiều lần 'đầu tiên' đến thế, lần đầu tiên sinh hoạt trên tàu suốt một tuần, lần đầu tiên được đặt chân lên huyện đảo Trường Sa thân thương, lần đầu tiên nhìn thấy nhà giàn... Và mình sẽ không thể nào quên được những con người ấy, những con người đã cùng mình trải qua những bữa cơm, những buổi sinh hoạt trong trung đội, những buổi tập văn nghệ, và cả những lần chuyện trò thâu đêm", Thảo Nhi tâm sự đầy xúc động
Nguồn: svvn.tienphong.vn