"Bố nói rằng, cơm nhà mình còn bữa độn, bữa không. Áo mẹ mặc đã giãn ra hết rồi. Trâu bán cũng không đủ trả tiền học đại học cho con đâu…"
Ối giời ơi, đọc mà nước mắt cứ lã chã ra luôn! Đây không chỉ là lời từ chối, mà là tiếng thở dài bất lực của một người cha thương con hết mực. Nhưng chính từ khoảnh khắc đau lòng đó, Sùng Thị Cu - cô gái người Mông đến từ vùng đất nghèo Pam Hặm (Điện Biên) đã quyết tâm: Nếu không thể đi bằng tiền, thì sẽ đi bằng tất cả niềm tin và ý chí!
Sùng Thị Cu sinh năm 2005 trong một gia đình dân tộc Mông, 3 thế hệ cùng chung sống ở xã Pam Hặm (trước là xã Hừa Ngài, huyện Mường Chà), tỉnh Điện Biên. Nhà có 4 chị em, cha mẹ làm nương quanh năm mà cái nghèo vẫn bám riết. Cuộc sống của Cu từ nhỏ gắn liền với những bữa cơm chỉ có mèn mén, canh rau rừng bỏ chút muối, đủ lót dạ qua ngày thôi.
Ký ức tuổi thơ của Cu không phải là sách vở xịn xò, váy áo xinh xắn đâu nhé. Mà là những đêm rét run cầm cập phải dậy hơ lửa vì chăn mỏng quá không ngủ được, là chiếc áo đồng phục giặt mỗi tuần một lần vì sợ rách (đọc mà thương quá trời ), là mái nhà dột nát sau những trận mưa đá, là những ngày lo bữa cơm hôm nay có đủ gạo không chứ chưa dám mơ đến giảng đường đại học...
Nhưng mà trong mảnh đất nghèo khó, vẫn có những hạt giống ý chí cực mạnh!
Cu luôn nhớ lời bố: "Đi học cho dù không thành tài cũng phải biết cái chữ, để sau này không ai được cười nhạo hay bắt nạt mình". Chính những câu nói giản dị này đã trở thành ngọn lửa âm ỉ, nuôi lớn ước mơ trong lòng cô học trò nghèo.
Khi nhận tin đỗ vào Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú tỉnh, Cu như được mở ra "một thế giới khác": thành phố, đèn sáng, cơ hội, sách vở... nhưng cũng là thách thức mới mang tên học phí và con đường đến đại học. Ở lớp thì cố gắng từng ngày, về nhà lại phụ ông bà chăn trâu, lấy củi, chăm em nhỏ. Những ngày ôn thi đại học, Cu vẫn vừa học vừa bươn chải, không điện thoại, không Internet, không ai định hướng. Cu lặng lẽ tự học, một mình chiến đấu với giấc mơ. Trong thời gian chuẩn bị cho kì thi Đại học, Sùng Thị Cu đã nhận được sự đồng hành của Quỹ học bổng Thắp sáng niềm tin.
Rồi khi nhận được giấy báo trúng tuyển ngành Y Đa khoa - Đại học Y Dược Hải Phòng, cô gái nhỏ ấy như vỡ oà luôn! Nhưng niềm vui chưa trọn thì thực tế đã ập đến... Bố Cu lặng người nói: "Không phải không muốn cho con đi học. Nhưng thật sự là không thể." Câu nói ấy khiến Cu sụp đổ hoàn toàn, và từng có lúc, Cu gọi cho Quỹ học bổng Thắp sáng niềm tin xin rút lui, nhường cơ hội cho người khác. Đọc đoạn này mà muốn khóc theo luôn á!
Nhưng rồi chính những người xa lạ lại giữ Cu ở lại cuộc đua: "Nếu hôm nay em thấy mình thiếu thốn, cực khổ thì càng phải cố gắng. Vì đích đến của em hôm nay chính là vạch xuất phát của con em sau này"; "Bố em không tin em thì có quỹ, có anh chị tin em. Cuộc đời của em, em không cố thì ai cố giúp em?" - những câu nói từ các chị trong Ban điều hành Quỹ khiến em khóc, rồi đứng dậy, đi tiếp. Câu nói ấy là bước ngoặt và Sùng Thị Cu quyết định: mình phải đi tiếp, không chỉ vì bản thân, mà vì tương lai của cả một thế hệ sau này. Quá là inspiring luôn!
Ban đầu, Cu chọn ngành Y vì không muốn nhìn thấy mẹ xanh xao mà chần chừ đi khám, không muốn thấy bố tự ý mua thuốc về truyền, cũng không muốn người thân bị đau mà chỉ biết bất lực nhìn. Nhưng càng học, em càng nhận ra: ngành Y không chỉ là cứu người, mà còn là hành trình tìm lại ý nghĩa cuộc sống cho người bệnh và cho chính mình. Quá ý nghĩa!
"Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống thôi mà. Sống khoẻ mạnh, hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất", Cu nói, ánh mắt lấp lánh như thể đang chạm tới giấc mơ. Cô bạn tin rằng, cuộc sống không dễ dàng, nhưng chỉ cần kiên định và không từ bỏ, thì mỗi người đều có thể viết lại số phận của mình. Chính xác luôn!
Nguồn: svvn.tienphong.vn