Chuyến xe chở đầy yêu thương của sinh viên Thái Nguyên lên vùng lũ

12e95383fe49ea2b7f2f.webp


Mình đến Thái Nguyên với dự định tìm hiểu xem sinh viên đang sống thế nào giữa lũ lụt, nhưng chưa kịp hỏi han gì thì thầy Duy đã "flex" học trò ngay: "Sinh viên Thái Nguyên đang đi đắp đê với lực lượng công an, quân đội, có những nhóm đang nấu cơm để chuyển đến người dân, ngày mai có đoàn lên Định Hóa để cứu trợ…". Nghe xong mà muốn rớt nước mắt luôn á!

Ngày 10/9, mình cập bến thành phố Thái Nguyên, trời mưa tầm tã kiểu muốn làm khó mọi người. Thầy Nguyễn Quang Đông (Trường Đại học Y dược Thái Nguyên) đón mình về văn phòng Đoàn của trường, gặp thầy Hà Duy – Bí thư Đoàn Thanh niên. Ban đầu mình chỉ định hỏi về đời sống sinh viên trong lũ thôi, nhưng thầy Duy đã "khoe" học trò cực mạnh luôn: "Sinh viên Thái Nguyên đang đi đắp đê với lực lượng công an, quân đội, có những nhóm đang nấu cơm để chuyển đến người dân, ngày mai có đoàn lên Định Hóa để cứu trợ…".

53b95edb5a586ef0b266.jpg


Thầy Duy vừa dứt lời, mình thốt lên ngay: "Ôi thật ạ? Nếu thế thì tuyệt vời quá, đúng là tinh thần thanh niên." Lúc đó mình thật sự muốn chạy ngay đến các điểm 'nóng' để ghi lại hình ảnh những sinh viên Thái Nguyên đang dầm mưa ngoài kia. Những cơn mưa như trút nước nhưng chẳng thể tắt được ngọn lửa nhiệt huyết, xung kích vì cộng đồng của các bạn ấy. Hôm sau, mình còn biết một bạn bơi từ vũng lụt ra ngoài rồi tham gia đội nấu cơm tình nguyện luôn nè! Respect 100 điểm!

Để hoàn thành nhiệm vụ phản ánh đời sống sinh viên vùng lụt, mình chuyển sang các khu ký túc xá, trường đại học. Những trường ngập lụt sâu, những khu ký túc xá bị bao vây bởi biển nước, sự khó khăn, thiếu thốn của các bạn sinh viên… mình đã phản ánh trên chuyên trang Sinh viên Việt Nam ngày hôm qua rồi nha.

4a20d45a599c9fac20db.jpg


Nhìn chung thì mọi khó khăn của sinh viên đều được nhà trường quan tâm, sát sao lắm. Điều quan trọng là các bạn sinh viên luôn giữ được tinh thần lạc quan và mạnh mẽ, các bạn nói với mình rằng khó khăn thì tìm cách khắc phục, "chúng em chỉ bất tiện một chút, ngoài kia còn nhiều khu vực còn đang chờ cứu hộ". Nghe mà thấy xúc động ghê!

Ngày 11/9, nhận được thông tin từ thầy Duy, mình biết có một đội sinh viên tình nguyện đang di chuyển lên Định Hóa để cung cấp nhu yếu phẩm cho những gia đình bị thiệt hại nặng do ngập lụt, sạt lở. Điểm đến là UBND xã Định Biên, cách thành phố Thái Nguyên chừng 50km. Trên thùng xe tải, 13 sinh viên ngồi cạnh hàng hóa, đến xã vùng cao cấp phát nhu yếu phẩm. Mình liên lạc với Thành Công - bạn trưởng đoàn để nắm tình hình rồi lập tức lên đường theo luôn!

104b5277444ec34d5b24.jpg


Công gọi điện thoại, nhắc mình đường lên Định Biên hiện khó đi, nhiều đoạn sạt lở. Mình dù được cảnh báo nhưng vẫn không thể ngờ có đoạn đường cứ 80m lại có một điểm sạt lở. Đất, đá và nước trải khắp mặt đường, thành bùn nhão, trơn trượt. Vào tuyến đường xã, đoạn đường nhiều ổ 'voi' ổ gà, có đoạn đường sạt lở chỉ còn 1 nửa. Mình nghĩ đến 13 bạn trẻ đang ngồi trên thùng xe tải mà thấy lo quá trời!

eb09a55eef0df0812561.jpg


Đường xấu kinh khủng, sau 2 tiếng đồng hồ, mình mới đến xã Định Biên. Lúc này, đội của Công đang phát đồ cứu trợ tại thôn Khau Lộc. Mình gặp Công và đồng đội đang trao nhu yếu phẩm cho bà con.

a139c174bb50b27129fa.jpg


Chẳng kịp hỏi han nhiều, mình nhảy lên thùng xe, cùng đội của Công đến điểm cứu trợ tiếp theo. Giờ mình mới có thời gian quan sát kỹ những sinh viên tiên phong đến những điểm xa xôi này. Trên thùng xe chật chội, rung lắc liên tục, mình trò chuyện với nhau. Công hỏi mình "Một lát nữa, chúng em phải lội suối, vào rừng, anh có đi được không?". Mình đáp ngay "Đội nhiều nữ thế này còn xông pha được thì anh ngại gì mà không đi, biết đâu có lúc cần hỗ trợ thì nhóm em có thêm 2 người, nhìn anh thế này thôi nhưng khỏe lắm". Có lẽ các bạn lo lắng cho mình, thực tế thể trạng của mình cũng không chênh nhau là bao, ba cậu sinh viên trường y đúng chất thư sinh luôn: cao, gầy, đeo kính.

Từ những câu chuyện trên thùng xe, mình biết đoàn của Công có 2 xe cứu trợ, một xe mình đang ngồi và một xe đi Bắc Kạn từ sáng sớm. Công tâm sự, những ngày qua, nhiều lực lượng tình nguyện đổ về thành phố Thái Nguyên, nhưng còn nhiều vùng ở xa hơn cũng đang rất cần sự hỗ trợ. Vì thế Công đã tự thành lập một đội cứu trợ, tiên phong đến những vùng xa để kịp thời hỗ trợ người dân. Thấy các bạn trẻ mà tự hào quá đi mất!

7f48712b125fb4957375.jpg


Công nhanh chóng tìm được 2 xe vận chuyển, kết nối với các thành viên trong CLB, Đoàn - Hội để kêu gọi quyên góp nhu yếu phẩm. Chỉ trong một thời gian ngắn, lời kêu gọi được sinh viên hưởng ứng nhiệt tình. Công nói với mình "Sinh viên trường y dược lúc nào cũng sẵn sàng, chúng em lúc nào cũng có một trái tim nóng và một cái đầu lạnh".

"Cái đầu lạnh" của các bạn làm mình nể phục thật sự! Thành lập đội cứu trợ, Công đã lên kế hoạch chi tiết, tìm phương tiện di chuyển, liên lạc với chính quyền địa phương cần hỗ trợ để nắm rõ tình hình thực tế, phân công nhiệm vụ cho từng thành viên và luôn sẵn những phương án đảm bảo an toàn. Bởi vậy, khi liên lạc với Hội Chữ thập đỏ và Công an thành phố, đội nhanh chóng được hỗ trợ, giúp đỡ.

d3c11891bb67d79274cd.jpg


"Chuyên nghiệp đấy, làm việc rất chuẩn chỉ" – mình comment. Công cười: "Chúng em là sinh viên trường Y Dược mà, tiếp xúc với bệnh nhân thường ngày, việc chăm sóc, hỗ trợ người bệnh hay các hoạt động cứu trợ, các bạn đều nắm rõ. Đợt dịch bệnh Covid-19 hoành hành, sinh viên trường Y Dược cũng xung phong vào những điểm nóng nhất anh ạ.". Nghe xong mà muốn vỗ tay luôn!

Đội tình nguyện nào cũng làm chuẩn chỉ như này thì tốt biết mấy. Thực tế có những đoàn cứu trợ đến các điểm ngập lụt nhưng không nắm được tình hình, cũng chẳng có kế hoạch cụ thể công việc cần làm. Ngày đến Thái Nguyên, mình cũng theo một đoàn cứu trợ đến thành phố, rồi trên cao tốc Hà Nội – Thái Nguyên, cả đoàn quay xe đến huyện Phú Bình, bỏ mình giữa cao tốc luôn. Mình để lại 5 chiếc áo phao cho đoàn vì thấy họ đi cứu trợ mà chẳng ai mang áo phao, rồi đến điểm ngập lụt cũng không có thuyền để di chuyển... Haizzz!



Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top