Giữa làn sương sớm mơ màng trên đồi chè Tân Cương (Thái Nguyên), một cô gái trẻ trong trang phục dân tộc, tay cầm giỏ chè xanh mướt, nụ cười tươi rói - vibe chill mà sao lại xịn sò đến thế! Đó chính là Cao Giang – phát thanh viên Gen Z đang hot rần rần trên các nền tảng MXH. Tham gia dự án "Hương sắc xứ trà", Giang không chỉ đơn thuần trải nghiệm và ghi lại vẻ đẹp nghề làm trà truyền thống, mà còn lan tỏa tình yêu với văn hóa trà Việt đến đông đảo người trẻ chúng mình ngày hôm nay.
Cao Giang (sinh năm 2002), cựu sinh viên khoa Báo chí Truyền thông của Trường Đại học Khoa học – Đại học Thái Nguyên. Với tình yêu mãnh liệt dành cho văn hóa dân tộc và những ký ức tuổi thơ ngọt ngào, Giang đã khởi động dự án "Hương sắc xứ trà" – một hành trình không chỉ lưu giữ hình ảnh mà còn đánh thức những giá trị tinh thần gắn liền với bản sắc văn hóa Việt. "Có lẽ, chính tình yêu dành cho văn hóa dân tộc cùng với những ký ức tuổi thơ đã thôi thúc mình bắt đầu dự án này", Giang tâm sự.
Hồi nhỏ sống cùng bà ngoại, ký ức của Giang toàn là những buổi chiều yên ả bên chén trà nghi ngút khói và những câu chuyện quê hương được bà kể bằng giọng nói ấm áp. "Hồi đó, mình chưa từng nghĩ sẽ có ngày cầm máy quay đi giữa đồi chè, nhưng có lẽ chính tiềm thức đã nuôi dưỡng niềm yêu mến ấy trong mình từ rất sớm", Giang chia sẻ.
Chọn chè Thái Nguyên làm trung tâm cho dự án đầu tay mang hướng bảo tồn văn hóa, Giang gọi đó là một "sự thôi thúc từ bên trong". Với cô nàng, chè không chỉ là sản vật, mà là linh hồn của vùng đất – một nghề truyền thống chất chứa niềm tự hào xen lẫn nhiều trăn trở. "Hương sắc xứ trà" ra đời như một thước phim đậm chất Gen Z, kết hợp giữa hình ảnh truyền thống và phong cách kể chuyện hiện đại, gần gũi. Qua ống kính của Giang, người xem không chỉ thấy màu xanh bát ngát của nương chè, mà còn cảm nhận được hơi ấm từ bếp lửa, từ nụ cười và những đôi bàn tay thấm mồ hôi của người làm trà.
Trong hành trình khám phá, giữa những cái tên quen thuộc như trà móc câu, trà sen hay trà tôm nõn, Giang dừng lại trước một hương vị dịu dàng mà đầy cuốn hút: trà ướp hoa sói. Không rầm rộ, không hào nhoáng, nhưng trà hoa sói lại có một vẻ đẹp riêng, nền nã, âm thầm, mà đủ sâu để giữ chân những ai từng chạm vào.
Với Cao Giang, mỗi lần đến vùng chè Thái Nguyên là một lần trở về với những giá trị sâu xa của văn hóa Việt. Không chỉ khám phá, ghi hình, hay kể lại, Giang chọn sống cùng từng công đoạn làm trà, để hiểu rằng: làm trà không đơn thuần là một nghề – mà là một nghệ thuật thực thụ luôn!
Hoa sói – loài hoa nhỏ xinh, trắng tinh khôi, tỏa hương vào mỗi sớm tinh mơ, là linh hồn của loại trà đặc biệt mà Giang vô cùng ấn tượng. Những nghệ nhân nơi đây vẫn thức dậy từ tinh mơ để hái hoa khi vừa hé nở, giữ nguyên vẹn hương thơm trời đất, rồi tỉ mỉ ướp cùng những mẻ trà đã sao khô. "Mỗi mẻ trà có thể phải ướp đến bảy, chín lần, như một bản hòa tấu của hương và thời gian", Giang chia sẻ.
Cánh trà hút lấy hương hoa, giữ lại tinh túy thiên nhiên, tạo nên vị trà thanh tao, hậu ngọt kéo dài, dễ khiến người thưởng trà rung động. Giang nhớ mãi cảm giác khi được tận tay hái những búp chè non trong làn sương sớm, chứng kiến quy trình sao trà, tách hoa, ướp hương… để rồi nhận ra: đôi bàn tay con người chính là chiếc cầu nối giữa đất trời và vị giác.
"Có những người lớn lên cùng cây chè, cả tuổi thơ gắn với những mùa vào vụ, những đêm trắng canh mẻ ướp hoa", Giang kể: "Có người chọn ở lại, gắn đời mình với nghề – không chỉ để mưu sinh, mà để giữ lại phần hồn cốt của văn hóa".
Và cũng có những người trẻ như Giang – không sinh ra từ làng chè, nhưng đến đó với một tình cảm chân thành, lắng nghe, cảm nhận và kể lại. Phát huy nghề truyền thống không còn là câu chuyện của riêng những người lớn lên từ đất chè. Người trẻ hôm nay, bằng góc nhìn hiện đại và phương tiện truyền thông, có thể lan tỏa những giá trị xưa cũ theo một cách mới mẻ, dung dị mà sâu sắc, sáng tạo mà chân thành.
Giữa nhịp sống hiện đại luôn hối hả, đâu đó vẫn còn những khoảng lặng dịu dàng giữ gìn nét đẹp của truyền thống như một chén trà hoa sói được pha bằng tất cả sự nâng niu. Với Cao Giang, đó không chỉ là một thức uống, mà là biểu tượng cho sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa làng nghề và trái tim công chúng.
Trong hành trình tìm hiểu về trà ướp hoa sói, Giang không đơn thuần đến với tâm thế của một người khám phá, mà mang theo niềm tin rằng: mỗi câu chuyện, mỗi trải nghiệm đều có thể trở thành chiếc cầu nối văn hóa. "Mình tin rằng, khi đến gần truyền thống bằng sự lắng nghe và cảm nhận thật lòng, thì chính mình – người kể chuyện cũng trở thành một phần trong mạch chảy văn hóa ấy", Giang tâm sự.
Nguồn: svvn.tienphong.vn